Make your own free website on Tripod.com

Không có lửa làm sao có khói?

 

            Trong thời gian gần đây, một số độc giả, thân hữu và cộng sự viên của tuần báo Thương Măi Miền Đông (TMMĐ)  đă tỏ ư quan ngại đến việc báo Đời Nay của ông Trần Việt Tân có lời hăm dọa sẽ truy tố tuần báo TMMĐ ra ṭa chỉ v́ báo TMMĐ đă đăng những loạt bài phê b́nh chỉ trích “Lá Thư Chủ Nhiệm” của ông Trần Việt Tân đăng trên Đời Nay Xuân Giáp Thân. Với tư cách chủ nhiệm tuần báo TMMĐ, tôi xin ghi lại nơi đây ḷng tri ân sâu xa và chân thành trước những thịnh t́nh mà quí vị đă dành cho tôi nói riêng và tuần báo TMMĐ nói chung.

            Trước khi đi sâu vào chi tiết, tôi xin được kể một câu chuyện đă xảy ra rất lâu khi c̣n ở quê nhà, một mẩu chuyện rất đơn giản mà có lẽ ít nhiều những bậc làm cha làm mẹ đă có khi gặp phải. Câu chuyện ấy như sau:

            Một cậu bé khoảng 13, 14 tuổi v́ được cha nuông chiều, đă thế lại c̣n cho đi học vơ cho nên tính t́nh cậu rất hung hăng, xốc nổi, xấc xược. Ỷ ḿnh có vơ nghệ, cậu không ngừng gây chuyện với bạn học và lũ trẻ con cùng xóm. Cùng tất biến, một hôm v́ không chịu nổi thái độ ngang ngược quá đáng của cậu, lũ trẻ hợp sức lại vây đánh cận. Mănh hổ nan địch quần hồ, cậu ôm đầu máu chạy về khóc bù lu bù loa với mẹ. Người mẹ thấy con lỗ đầu có hơi hoảng hốt nhưng không ngạc nhiên lắm. Bà đoán biết có lẽ cậu quí tử lại đi gây chuyện với lũ trẻ hàng xóm hay đám bạn cùng trường. Một mặt lo băng bó cho con, một mặt bà ôn tồn hỏi:

            “Lại có chuyện ǵ, nói cho mẹ nghe coi?”

            Cậu bé mếu máo:

            “Mấy thằng đầu xóm đánh con. Con ức lắm, mẹ giúp con với. Mẹ kêu cảnh sát bắt chúng nó hay kêu anh Trúc về “oánh” cho chúng một trận để chúng không c̣n dám ăn hiếp con”

            Bà mẹ lắc đầu:

            “Anh Trúc của mày đang hành quân tận ngoài Quảng Trị th́ làm sao về được. Mà hà cớ ǵ chúng lại đánh con?”

            “Con có làm ǵ đâu mẹ. Con xem chúng nó chơi đá banh, thấy chúng chơi dở quá, con chê. Thằng Quang đến hỏi tại sao con lại chê. Con bực v́ thấy thằng này cứng đầu quá mới cho nó một đấm. Nó ngă nhào xuống. Thế là cả bọn xúm lại đánh con”

            Chừng như đoán trước được câu trả lời của con, bà mẹ gật gù:

            “Thế th́ con vừa tội lắm. Ai bảo con sinh sự với người ta. Sinh sự th́ sự nó sinh. Thôi nín đi rồi mẹ sẽ đi mắng vốn với ba má tụi nó. Nhưng con có nhớ thằng nào đánh con lỗ đầu không?”

            “Không nhớ nổi mẹ ơi. Chúng nó đông quá. H́nh như con bị ném đá th́ phải”

            Bà mẹ cười buồn:

            “Này, mẹ dặn con lần chót. Con đừng làm mẹ phải buồn bực v́ những cái không đâu của con. Chẳng hiểu tại sao ba con cho con đi học vơ làm chi rồi cứ đụng đâu kiếm chuyện đó. Lỗi tại con hết. Nếu con không đụng chạm người khác th́ chẳng ai ngu ǵ mà đụng đến con. Từ  rày về sau, nếu c̣n xảy ra những chuyện như thế này nữa, con liệu hồn. Con phải tự tập cho ḿnh ư thức trách nhiệm. Cha mẹ không sống đời để bảo vệ cho những việc làm sai trái của con.”

            Câu chuyện chỉ có thế. Đơn giản. Cậu bé tức lắm nhưng không làm ǵ được v́ mẹ cậu nói quá đúng. Cậu đă đi sinh sự với người khác, và v́ sinh sự cho nên sự mới sinh. Ở đời không có hậu quả nào mà không có nguyên nhân, không có lửa ắt sẽ không bao giờ có khói. Nước lă không thể quậy nên hồ được. Chó đâu chó sủa lỗ không !

            Những tác động qua lại giữa tuần báo TMMĐ và báo Đời Nay trong mấy tháng vừa qua cũng không vượt ra ngoài thông lệ ấy.

            Đầu năm Giáp Thân, trên báo Xuân Đời Nay, ông Trần Việt Tân đă viết một lá thư chủ nhiệm với văn phong, theo ông, nhẹ nhàng và trong sáng. Qua bài viết này, ông muốn nói lên cho mọi người biết về những kỳ vọng của ông đối với làng báo Việt Nam trong tương lai. Với tư cách của một người làm báo, tôi xin được có lời thán phục hành động dũng cảm và gan dạ của ông. Sở dĩ tôi nói gan dạ và dũng cảm là v́ trong khi biết đâu có người cùng ư nghĩ như ông, v́ lư do này hay lư do khác người ta đă không dám nói ra hoặc viết ra trên giấy trắng mực đen. Nhưng ông th́ khác, ông đă dám làm chuyện đó, và hơn thế nữa, trong phần cuối của bức thư ấy, ông đă hiên ngang nhận lănh trách nhiệm qua đoạn văn sau:

            Một số người sẽ phê b́nh là tôi “lên lớp”. Tôi xin sẵn sàng nhận “tội danh” này để gióng lên tiếng chuông báo động sự xuống dốc của báo chí Việt Nam hải ngoại

            Và sau cùng, ông cũng không quên:      

            Trước thềm Xuân mới, xinh kính chúc độc giả, thân chủ quảng cáo, văn thi hữu và các đồng nghiệp một năm mới an khang

            Lời văn của ông lịch sự, nhă nhặn và lễ độ đến thế là cùng. Như vậy th́ ai lại dám chỉ trích “Lá thư chủ nhiệm” này của ông Trần Việt Tân nhỉ!

            Nhưng không, ngôn từ và ư tưởng của ông chủ nhiệm báo Đời Nay không đơn giản như thế. Bên trong lớp nhung lễ độ lịch sự là một bàn tay sắt nhám nhúa. Bên trong lớp vỏ bọc đường ngọt ngào là một viên thuốc đắng nghét. Tệ hại thay, đây lại không phải là loại thuốc đắng đả tật mà lại là một loại thuốc độc, thừa sức làm “đau bụng cả quần chúng” (theo cách nói của ông Trần Việt Tân). Trong mấy tháng qua, các thân hữu và cộng tác viên của tuần báo TMMĐ như quí ông Lê Thủ Cựu, Năm Trật Búa, Tru Di, Mục Tử, Tư Trời Biển, Nâng Bi, Bồi Bút...(tất cả đều là bút hiệu - nhà văn, nhà thơ, nhà báo không dùng tên thật mà dùng bút hiệu là chuyện rất thường) đă tốn khá nhiều giấy mực để giải bày hơn thiệt cho ông Trần Việt Tân biết đâu là những quá khích và sai trái trên bài viết của ông. Rất tiếc, những lời vàng ngọc ấy đă như nước đổ lá môn. Trong phạm vi hạn hẹp của bài này, tôi chỉ xin nhắc lại những đoạn nào thực sự cần thiết.

            Ở phần đầu của Lá Thư Chủ Nhiệm, ông Trần Việt Tân đă viết:

            Nhưng tôi là nhà báo, một nhà báo không giống nhiều nhà báo khác. Tôi thích những ǵ chính danh và tŕnh độ nên luôn luôn trân quí những đồng nghiệp ít nhất cũng có khả năng và kinh nghiệm nghề nghiệp tương đương hoặc chênh lệch chút đỉnh, tôi muốn nhắc đến cụ Nguyễn Tú, GS Nguyễn Ngọc Bích, các anh Phạm Trần, Lê Thiệp, Ngô Vương Toại, Nguyễn Hữu Điển.....th́ báo giới sẽ là một thiên đàng.”

            Đó chỉ là một giấc mơ mùa Xuân v́ thực tế rất phũ phàng và dị hợm. Những con sâu vẫn tiếp tục làm rầu nồi canh và một người làm xấu, cả bậu mang nhơ.”

            Ông Lê Thủ Cựu và một vài cộng tác viên khác của TMMĐ đă vạch ra cho ông Tân biết chữ “bậu” ông dùng trong câu trên là không đúng. Thiết tưởng hầu hết người Việt Nam ta ai cũng biết chữ “bậu” là chữ dùng trong cách xưng hô chất phác,mộc mạc của người miền Nam, như trong câu ca dao “Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra”. Nói một cách vắn tắt, bậu có nghĩa là “bạn”, như tôi và bạn, như tao và mày. Đem nghĩa “bạn” này thay thế vào câu văn của ông Trần Việt Tân th́ nó sẽ thành “Một người làm xấu, cả bạn mang nhơ”. Tôi nghĩ có lẽ ông chủ nhiệm tờ Đời Nay thích dùng chữ “bậu” v́ nó bắt vần với chữ “xấu” và như thế làm câu văn đọc nghe như vè, êm tai hơn. Nhưng tiếc thay, ông không phải là tác giả của câu văn này. Ông chỉ vay mượn nó từ kho tàng ca dao tục ngữ và tự ư sửa chữa, nhưng lại làm sai ư nghĩa nguyên thủy của nó đi. Nhiều bài viết trên TMMĐ đă tŕnh bày hơn thiệt về vấn đề này nhưng rất tiếc ông Tân đă không có thái độ phục thiện mà cứ khư khư dùng lại chữ “bậu” ở những lần sau đó.

            Tiếp theo, ông Trần Việt Tân viết:

            “...Một nghị sĩ trước quốc hội Anh, Lord Bluver Lytton đă đề cao nghề viết báo với một lời tuyên bố: “Nếu tôi được truyền lại cho thế hệ sau một dẫn chứng của nền văn minh nước Anh, tôi sẽ không lựa chọn bến tàu của ta, những xe lửa hay những công thự cho đến cả ṭa nhà quốc hội ở đây mà hiện giờ ta đang nhóm họp.  Không!!! Muốn có một bằng chứng ấy, tôi chỉ cần một số báo “Times

            Báo chí người ta như thế đó!”

            Khen người và tự nhục mạ ḿnh không hẳn là điều đáng trách. Khi viết “Báo chí người ta như thế đó!”, ông Trần Việt Tân đă mặc nhiên hàm ư rằng báo giới Việt Nam không bằng báo chí nước người. Điều đó cũng được, không sao. Thua người không phải là chuyện đáng xấu hỗ. Làm lỗi không phải là điều đáng nhục. Chỉ có thua mà không t́m cách khắc phục để thắng , lỗi mà không biết nhận để cải thiện mới đáng xấu hỗ, đáng nhục.

            Kế đến, ông viết:

            Tŕnh độ độc giả mỗi ngày một tăng, món ăn tinh thần phải trau chuốt hơn, văn phong trí thức hơn, hăy vứt đi các loại văn chương “tốc váy”, “câu thơ Thi Xă, con thuyền Nghệ An” th́ báo giới VN hải ngoại mới có cơ phát triển đúng mức

            Ở phần này, một thân hữu của báo TMMĐ đă vạch ra cho ông Trần Việt Tân thấy rằng ông đă không hiểu rơ nguồn căn gốc cội của điển tích “câu thơ Thi Xă, con thuyền Nghệ An” khi ông lớn tiếng kêu gọi hăy vứt bỏ văn chương loại này. Ngày xưa Cao Bá Quát lúc nào cũng nghĩ  trên đời không ai có tài hơn ông. Đă không phục ai th́ việc chế diễu thơ người khác, mà thơ đó lại là thơ của một số vương hầu th́ là chuyện không thể tránh được. Nhưng không cứ phải v́ bị Cao Bá Quát chê mà văn chương thuộc loại đó phải đáng được vứt vào sọt rác! Ông Trần Việt Tân đă biết một mà không biết hai. Có người đă nhắc cho ông nhớ rằng, thơ của Mạc Vân Thi Xă là loại “Thi đáo Tùng Tuy bất Thịnh Đường” nhưng ông cũng chẳng buồn nghe. Có lẽ ông nghĩ ông hiểu biết điển cố một cách tường tận. Chao ôi, làm sao ai dám quả quyết được ḿnh thực sự biết nhỉ! Những ǵ ta biết chỉ là một ánh sao mờ nhạt, trong khi những ǵ ta không biết có đến muôn muôn vạn vạn thiên hà!

            Đau ḷng (?) v́ thấy làng báo nước ḿnh không bằng làng báo nước người, ông Trần Việt Tân c̣n tiến xa hơn:

            Cái khổ đau nhất của nghề báo VN là bị gắn liền với thành kiến “nói láo ăn tiền”. Tại sao? V́ có một số người làm báo Việt ngữ thiếu chức năng và lương tâm, cứ tưởng bở phét lác đi xin được dăm ba cái quảng cáo, mua được một bộ computer, biết xử dụng sơ đẳng được một vài software là nhảy xổ ra làm báo...”

            Khi đặt bút viết những ḍng này cũng như nguyên cả Lá thư chủ nhiệm, ông Trần Việt Tân đă không nêu đích danh bất cứ một ai.  Có lẽ ông ta muốn mượn ư câu tục ngữ “ai có tịch th́ nhúc nhích” để gửi gắm đến người đọc. Làng báo, làng văn có khác chi làng vơ, hay nói hoa mỹ hơn, chốn vơ lâm! Ai đọc chuyện kiếm hiệp nhiều hẳn biết vơ lâm cũng chia ra nhiều loại, nhiều thành phần, môn phái, đẳng cấp khác nhau. Có chính đạo và cũng có tà đạo. Có trượng phu và cũng có thất phu. Có tiền bối và cũng có hậu bối. Có trưởng lăo và cũng có tiểu tử. Có chưởng môn và cũng có vơ sinh. Vơ lâm quần hào từ bấy lâu nay sống chung ḥa b́nh bỗng dưng có một tiểu tử chạy thốc vào, hô hoán lên: “ Ê, làng vơ Việt Nam lúc này xuống dốc lắm rồi đó nghe! Thua làng vơ Ăng-lê xa lắc! Quyền cước như thế mà đ̣i vân du hành hiệp th́ chỉ có làm tṛ cười cho mấy đứa trẻ con!” Mấy vị trưởng lăo thấy đứa bé vô lễ quá sức, không đáng được họ để ư đến, chỉ làm thinh xem như không có ǵ. Bọn vơ sinh th́ hơi gườm v́ không biết vơ nghệ của tên tiểu tử này đến đâu. Các chưởng môn th́ cứ án binh bất động, để chờ xem diễn tiến ra sao. Xưa nay người đời vẫn nói im lặng là biểu tượng của hai thái độ: đồng ư hoặc khinh bỉ. Trong trường hợp mà chúng ta đang nói đến, có lẽ anh hùng hào kiệt khinh bỉ và tội nghiệp tên tiểu tử nọ th́ đúng hơn. Họ nghe và nh́n hắn ta như một cái ǵ hôi thối bẩn thỉu, như một đống rác cần phải bịt mũi tránh xa. Gần như ai nấy cũng muốn áp dụng câu châm ngôn “dại ǵ mà dây với hủi”, nhưng chắc cũng có kẻ mong thấy người khác ra tay để họ xem kết quả như thế nào, biết đâu lại là một trường hợp “bạng duật tương tranh, ngư ông thủ lợi”. Đúng như sự dự đoán của thành phần này, có vài hảo hán đă v́ chướng tai gai mắt đă thẳng thắn lên tiếng: “Tên nghịch đồ chết tiệt kia, cút ngay cho khỏi bẩn mắt các bậc tiền bối!” Thế là đất bằng dậy sóng. Nhưng như đă thưa ở trên, không có lửa làm sao có khói! Tôi tuy không phải là nhà ngôn ngữ học nhưng vẫn hiểu nếu không có chữ “lực” ắt sẽ không có chữ “phản lực”; không có chữ “action” th́ làm sao có chữ “reaction”! Nếu tên nghịch đồ kia không chạy xồng xộc vào vơ lâm mà nhục mạ mọi người th́ có ai lên tiếng mắng mỏ làm ǵ! “Chó đâu chó sủa lổ không, chẳng thằng ăn trộm cũng ông ăn mày.”

            Trở lại với đoạn văn của ông Trần Việt Tân mà tôi đề cập đến ở trên. Thời thế đổi thay, làng báo cũng vậy. Cách làm báo ngày xưa cũng khác cách làm báo ngày nay. Ngày xưa, người ta cắt dán bằng tay, cũng làm ra báo. Đuốc Nhà Nam, Chính Luận, Tia Sáng, Tin Sáng, vân vân. Cũng đă phục vụ hàng triệu độc giả.  Ngày nay, nhờ vào kỹ thuật cao, máy vi tính đă đóng một vai tṛ quan trọng trong việc làm báo. Tuy nhiên, máy móc chỉ là công cụ giúp cho con người tiết kiệm th́ giờ, chứ không phải là yếu tố chính. Mấy mươi năm về trước, không có máy vi tính, miền Nam ta vẫn ra báo được đấy chứ phải không đâu! Có người cho tôi biết một bài báo nào đó đăng trên Đời Nay có đề cập đến chuyện ông Trần Việt Tân có đến mấy chục năm kinh nghiệm trong làng báo. Bài báo đó c̣n nhấn mạnh rằng, nếu có ai không tin, xin hỏi kư giả Huyền Vũ ( đă qua đời ). Có kinh nghiệm là điều đáng quí, nhưng không phải cứ nghĩ ḿnh là người đi trước rồi khinh thường những kẻ đi sau. Có lắm mặt báo tại hải ngoại được thực hiện bởi giới trẻ mới dấn thân vào làng báo nhưng h́nh thức và nội dung vượt xa những tờ báo thâm niên gaọ cội. Không thể dựa vào tuổi tác hay quá tŕnh mà cho ḿnh là siêu tuyệt. Khôn lên ba vẫn khôn, dại già đầu vẫn dại.

            Dù sao đi nữa, những đoạn văn của ông Trần Việt Tân mà tôi đă dẫn chứng vẫn không ngạo mạn đến độ hàm hồ như đoạn sau đây:

            “Trí thức Việt Nam đă đến lúc suy đồi chăng? Sự đổi đời tưởng chỉ ảnh hưởng đến vật chất nay lại bị ảnh hưởng cả trí tuệ?”

            Có phải các bậc chưởng môn, trưởng lăo trong vơ lâm điếc đến nỗi không nghe những lời ngạo mạn của tên tiểu tử ấy đâu? Họ nghe rơ từng tiếng đấy, nhưng chẳng buồn lên tiếng đó thôi. Ở những đoạn trên, ông Trần Việt Tân chỉ nói phớt qua, nói chung chung, nhưng đến đây th́ ông đă đặt ra một câu hỏi lớn, lớn đến độ gần như không ai dám hỏi: “Trí thức Việt Nam đă đến lúc suy đồi chăng?” Bản thân tôi, một người làm báo thương măi, vô cùng khiếp đảm khi phải đọc những ḍng chữ này. Tôi khiếp đảm như vào khoảng năm 1976 nghe một tên bộ đội mặt non choẹt chận bắt ba thanh niên chở nhau trên xe một chiếc xe Honda và không hiểu v́ lư do ǵ , anh ta quát vào mặt ba chàng trai nọ: “Các anh có văn hóa không?” Tôi cứ dụi mắt măi mà không dám tin những ḍng ông Trần Việt Tân viết là sự thật. Trong quá tŕnh dựng nước và giữ nước của Việt Nam, có lẽ chỉ có bọn tự xưng là đỉnh cao trí tuệ loài người như chính quyền Hà Nội mới dám đặt câu hỏi ấy. Người đặt câu hỏi ấy có lẽ nếu không phải là một thức giả với học vấn uyên thâm th́ cũng là một người với năo trạng bất b́nh thường, lúc nào cũng nghĩ rằng chỉ có bản thân ta mới đủ sáng suốt nh́n thấy sự tuột dốc thê thảm của chiếc xe trí thức. Mà ngay cả một thức giả với học vấn uyên thâm cũng chưa chắc dám đặt câu hỏi như vậy. Người đặt câu hỏi này giống như một người ngồi trên chiếc tàu hỏa bất động, nh́n sang chiếc tàu đang chạy mà cứ ngỡ là tàu ḿnh đang chạy. Cái ảo tưởng của con người lắm khi tạo nên những hậu quả vô cùng tai hại. Lịch sử thế giới đă chứng minh điều ấy. Cũng v́ ảo tưởng mà Karl Marx đă đẻ ra một chủ thuyết hết sức hoang tưởng. Cũng v́ ảo tưởng mà Stalin, Mao Trạch Đông, Pol Pot, Trường Chinh... đă đẩy hàng triệu người xuống đáy mồ sâu. Cũng v́ tưởng ḿnh có thể bay bỗng như chim mà có người đă phóng từ tầng cao để bị chết tan xương nát thịt. Và cũng v́ ảo tưởng mà  ngày nay có những người như ông Trần Việt Tân, không biết tŕnh độ “trí thức” đến đâu, đă dám đặt câu hỏi “Trí thức Việt Nam đă đến lúc suy đồi chăng?”

            Một câu hỏi chưa được giải đáp, ông c̣n đặt thêm một câu hỏi khác:

            “Sự đổi đời tưởng chỉ ảnh hưởng đến vật chất nay lại bị ảnh hưởng cả trí tuệ?”

            Câu hỏi ở trên, hàm hồ. Câu hỏi kế đến, ấu trĩ. Đă nói là đổi đời th́ tại sao cuộc đổi đời ấy chỉ ảnh hưởng đến vật chất? Nếu thế th́ chữ “đời” phải được định nghĩa như thế nào? Cái từ “tưởng” mà ông Trần Việt Tân dùng trong câu này nghe mới tội nghiệp làm sao. Nó đă trở thành lời xác định cho cái ảo tưởng, hoang tưởng và không tưởng của ông.

            Chưa hết. Sau khi đặt một câu hỏi vô cùng nhức nhối, ông buông tiếng thở dài:

            “Trí tuệ như thế mà đ̣i hướng dẫn dư luận th́ chỉ khổ cho quần chúng và làm tṛ cười cho thiên hạ.”

            Một lần nữa, thú thực, tôi không biết ông chủ nhiệm báo Đời Nay muốn ám chỉ ai. Chắc chắn không phải tôi, v́ tôi có bao giờ dám tự nhận ḿnh đứng trong hàng ngũ trí thức đâu! Tôi chỉ là một người làm báo thương măi b́nh dân. Tôi tin không có một ông chủ báo thương măi b́nh dân nào dám vỗ ngực tự xưng ta đây là thức giả. Vậy th́ ông Trần Việt Tân muốn ám chỉ ai?  A¨m chỉ ai th́ tôi không biết, nhưng tôi nghĩ cây gậy do ông tạo ra sẽ đập vào chính lưng ông. V́ nếu ông không tự nhận ḿnh là thành phần trí tuệ, chắc chắn ông sẽ không dám đặt một câu hỏi với nội dung như những gáo nước lạnh tạt xối xả vào mặt người khác như đă nói ở trên.

            Trong một bài đăng trên TMMĐ mới đây, ông Lê Thủ Cựu có lời xin lỗi tôi. Tôi muốn nhân cơ hội này khẳng định với ông Lê Thủ Cựu và tất cả các thân hữu cũng như những cộng tác viên của báo TMMĐ, nhất là những vị đă bỏ công viết về cái Bạch Thư ghê gớm của chủ nhiệm báo Đời Nay rằng, quí vị không có lỗi ǵ với tôi cả. Quí vị chỉ có lỗi nếu quí vị biết chuyện mà chấp nhận khoanh tay làm kẻ đứng bên lề, áp dụng câu tục ngữ “Cháy nhà hàng xóm, b́nh chân như vại”. Quí vị chỉ có lỗi khi quí vị biết mà không chia sẻ với người khác cái biết của ḿnh. Với tư cách chủ nhiệm tuần báo TMMĐ, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm tờ báo của ḿnh. Nếu có báo nào đó chỉ trích phê b́nh hay đả phá những ǵ tôi viết, tôi sẽ không hèn nhát đến độ hăm dọa sẽ dùng luật pháp can thiệp. Làm như thế có khác ǵ chuyện của cậu bé sinh sự mà tôi đă kể ở đoạn đầu! Trẻ con quá. Cách đây vài năm, khi báo TMMĐ và một hai mặt báo khác đặt câu hỏi với Hội Báo Chí Vùng Hoa Thịnh Đốn về những điểm không rơ ràng trong ngân quĩ cứu trợ lũ lụt, có người cũng đă hăm dọa sẽ lôi tôi ra trước ba ṭa quan lớn. Hèn thật. Đă vỗ ngực tự xưng ḿnh là hảo hớn trong giới giang hồ mà không tự xử với nhau được để cứ phải dựa vào thế lực triều đ́nh. Đă chấp nhận đưa đứa con tinh thần của ḿnh lên mặt báo th́ phải dám hiên ngang chấp nhận những lời phê b́nh, chỉ trích, chê bai. Đă dám chơi th́ phải dám chịu. Nếu chỉ nghĩ rằng tác phẩm của ḿnh phải được mọi người khen và những lời xài xể hàm hồ vô lễ của ḿnh phải được mọi người im lặng lắng nghe như tớ phải vâng lệnh chủ th́ thực không c̣n ǵ mỉa mai và hoang tưởng hơn.

            Riêng đối với bản thân tôi, nếu có lỗi đi chăng nữa, tôi chỉ có một lỗi duy nhất là thay v́ khoanh tay làm thinh để cho cái đống rác nực nồng mùi xú uế ấy tan rửa theo thời gian, tôi đă chấp nhận cho anh em bằng hữu bươi móc nó ra để phân tích cho mọi người thấy những con vi trùng độc hại đáng tởm của nó. Đó là cái lỗi duy nhất của tôi. Nhưng nay, khi mọi người đă nhận diện được vi trùng và đă quá chán ghét những cái thối tha của đống rác ấy, tôi nghĩ đă đến lúc người ta cần thiêu hủy nó đi. Để nó không c̣n là một thứ ǵ chướng tai gai mắt nữa. Để lũ trẻ đầu xóm trong câu chuyện tôi kể trước đây có thể quên đi một tên bạn hung hăng, lúc nào cũng là người sinh sự trước nhưng lại hèn nhát đến độ không dám tự ḿnh giải quyết cái hậu quả do chính ḿnh gây ra mà phải chạy về nhà mách mẹ.

            Tôi cũng xin được nhân cơ hội hiếm có này thay mặt nhóm chủ trương tuần báo Thương Măi Miền Đông gửi lời tạ ơn chân thành đến toàn thể độc giả, thân hữu, cộng tác viên và tất cả các thân chủ quảng cáo đă tận t́nh ủng hộ tuần báo Thương Măi Miền Đông trong hơn một thập niên qua. Và đặc biệt là đối với những ai đă nghĩ đến tuần báo TMMĐ như là một tiếng nói đắc lực và một điểm tựa đáng tin cậy, tôi xin hứa sẽ không bao giờ phụ ḷng các bạn.

 

 

Thay Mặt Ṭa Soạn TB Thưong Măi Miền Đông

Trần Mạnh Vũ

Chủ Nhiệm